Tháng 6 về, Hà Nội đón nhận những cơn mưa rào bất chợt và cái nắng hè bắt đầu vào độ rực rỡ nhất. Trong cái không khí oi nồng ấy, nếu có một nơi khiến người ta muốn tìm về để cảm nhận nhịp sống chậm lại, lắng nghe tiếng thời gian trôi qua từng kẽ đất, thì đó chính là làng cổ Bát Tràng.
Mùa làm gốm tháng 6 ở Bát Tràng không chỉ là một mùa lao động, mà là một mùa của nắng, của lửa, và của những giọt mồ hôi dệt nên cái hồn của đất.

Nếu những ngành nghề khác e ngại cái nắng gay gắt của tháng 6, thì với người thợ gốm Bát Tràng, nắng mùa hè lại là một “đặc sản”, một người bạn đồng hành vô giá. Những thớ đất sét sau khi qua bàn tay nhào nặn, tạo hình tài hoa của nghệ nhân sẽ được mang ra phơi. Nắng tháng 6 hanh hao, mạnh mẽ giúp gốm mộc (gốm chưa nung) khô đều từ trong ra ngoài, rút nước nhanh mà không bị nứt nẻ.
Đi dọc những con ngõ nhỏ rêu phong, bạn sẽ bắt gặp hình ảnh hàng ngàn sản phẩm gốm mộc từ những chiếc bình hoa, chén trà đến những bức tượng tâm linh được xếp hàng dài phơi mình dưới nắng. Ánh mặt trời soi rọi vào lớp đất xám, làm bừng lên một sức sống mộc mạc nhưng đầy cuốn hút.
Làm gốm mùa này mới thấu hết sự nhọc nhằn và lòng yêu nghề của người thợ. “Nghề gốm chọn người, chứ người khó chọn nghề. Cái nắng ngoài trời không thấm tháp gì với cái nhiệt từ lò nung phóng ra. Nhưng phải tầm này, gốm ra lò mới đạt được độ chín, độ men bóng bẩy nhất.” – Một nghệ nhân già tại làng chia sẻ.
Nhìn những người thợ gốm tháng 6, tấm lưng đẫm mồ hôi, đôi bàn tay vẫn uyển chuyển xoay vần trên bàn xoay, hay tỉ mỉ từng nét vẽ lam, vẽ gấm lên thân bình, ta mới thấy trân quý biết bao. Họ đang dùng chính nhiệt huyết của mình để “thổi sinh khí” vào đất sét vô tri.
Gác lại những ồn ào của phố thị, Bát Tràng tháng 6 đón bạn bằng những âm thanh rất riêng. Tiếng “lách cách” vui tai của những mẻ gốm vừa ra lò, co giãn dưới nhiệt độ phòng. Tiếng bàn xoay chạy đều đều, tiếng thì thầm bàn luận của những người thợ về một mẻ men mới và cả tiếng bước chân của những du khách ghé thăm, thích thú khi được tự tay chạm vào đất sét mát rượi giữa ngày hè oi ả.



